| Gió cứ chùng chình – gió nắng cứ dây dưa – vàng mây như vừa thức giấc lướt qua chiều – mênh mang Biết là Thu đã sang sương long lanh ngọn cỏ trái tim yêu bỏ ngỏ đất trời như vương tơ Con sông quê mộng mơ xanh – màu xanh… chờ đợi bếp nhà ai ngấn khói thơm thoảng hương nếp xôi Trời cao xanh chơi vơi tiếng chim rơi – ngõ nhỏ bao nhiêu điều trăn trở Thu chìm trong mắt em. Võ Ngột
|